Thứ Năm, tháng 12 10, 2009

Đại chiến Z

Đại chiến Z

Đại chiến Z

Lịch sử truyền miệng về cuộc chiến chống Thây ma

Tác giả: Max Brooks
Dịch giả: Vũ Minh Dũng
Đăng trên: http://vneditor.blogspot.com


Lời giới thiệu

Nó được gọi bằng nhiều cái tên: “Đại khủng hoảng,” “Thời kỳ đen tối,” “Dịch biết đi,” cũng như những danh từ mỹ miều và “xì-tin” khác như “Đại chiến thế giới Z” hoặc “Chiến tranh Z đệ nhất.” Bản thân tôi không thích cái tên gọi sau này bởi nó có ngụ ý về một cuộc “Chiến tranh Z đệ nhị” trong tương lai. Đối với tôi, nó sẽ mãi được gọi là “Cuộc chiến Thây ma,” và tuy có nhiều người sẽ phản đối tính chính xác của từ thây ma này, họ sẽ khó có thể tìm được một từ nào được chấp nhận nhiều hơn để đặt cho những con quái vật đã suýt chút nữa tiêu diệt được toàn bộ giống loài chúng ta. Thây ma vẫn là một từ đáng sợ, có thể gợi lên rất nhiều ký ức và cảm xúc mà không một từ nào khác có thể làm được, và chính những ký ức và cảm xúc đó là chủ đề của quyển sách này.

Bản báo cáo về cuộc chiến lớn nhất trong lịch sử loài người này lại có căn nguyên từ một cuộc chiến rất nhỏ hơn, rất riêng tư hơn giữa tôi và bà chủ tịch Hội đồng Báo Cáo Hậu chiến của Liên Hợp Quốc. Công việc ban đầu của tôi ở Hội đồng có thể được diễn tả một cách đơn giản là thành quả của đam mê. Ngân sách đi lại, giấy thông hành, bộ phiên dịch, cả người lẫn máy, cũng như chiếc máy đánh chữ qua giọng nói, người bạn nhỏ nhắn và gần như vô giá của tôi (nó là món quá quý giá nhất mà một người đánh máy tồi nhất thế giới có thể có được), tất cả đều nói lên sự đề cao và trân trọng những cống hiến của tôi dành cho dự án này. Vì vậy nên không phải nói lại là tôi kinh ngạc đến mức nào khi gần một nửa của công trình đó bị loại ra khỏi bản thảo báo cáo chính thức.

“Nó quá thiên về tình cảm,” bà ấy nói vậy ở một trong nhiều cuộc thảo luận “sôi nổi” giữa chúng tôi. “Quá nhiều ý kiến, quá nhiều cảm xúc. Đây không thể là nội dung của một bài báo cáo. Chúng ta cần các số liệu và dữ kiện cụ thể, không dính dáng gì đến yếu tố con người.” Tất nhiên, bà ấy nói đúng. Bản báo cáo chính thức là một tập hợp những dữ liệu cứng, vô tri giác, một bản báo cáo hậu sự, khách quan, cho phép các thế hệ tương lai có thể nghiên cứu về các sự kiện của thập kỷ khốc liệt này mà không bị chi phối bởi “yếu tố người”. Nhưng chẳng phải chính cái yếu tố người này là cầu nối chắc chắn nhất của chúng ta tới quá khứ sao? Liệu hậu thế có quan tâm đúng mức đến lịch trình sự kiện và số liệu thống kê không, hay họ lại muốn nghe những câu chuyện kể về những cá nhân tương đồng với họ hơn? Với việc bỏ qua yếu tố con người, có phải chúng ta đã tự tách cái tôi của mình ra khỏi lịch sử, để rồi, cầu trời là không, một ngày mai lặp lại nó chăng? Và cuối cùng, chẳng phải yếu tố con người là điểm khác biệt chính duy nhất giữa chúng ta và những kẻ thù được ta gọi là “xác sống” hay sao? Tôi trình bày quan điểm này, có lẽ với một phong cách hơi thiếu chuyên nghiệp hơn thường lệ, tới “sếp”, và lời cảm thán của tôi, “chúng ta không thể để những câu chuyện này chết đi được” được trả lời một cách đơn giản và ngay lập tức rằng, “Vậy thì đừng để nó chết. Viết sách đi. Anh vẫn còn nguyên bộ ghi chép của mình, và quyền sử dụng chúng. Có ai cấm anh giữ những câu chuyện này sống mãi trong một quyển sách chết tiệt nào đó (tự kiểm duyệt) đâu?”

Một số nhà phân tích chắc chắn sẽ phản đối ý tưởng một quyển sách lịch sử cá nhân quá sớm sau cuộc chiến thế giới. Vì dù sao đi nữa, bây giờ mới là mười hai năm kể từ Ngày Chiến thắng được công bố ở đại lục Hoa Kỳ, và gần một thập kỷ kể từ ngày siêu cường cuối cùng trên thế giới tổ chức lễ kỷ niệm “Ngày Trung Quốc Chiến thắng.” Và bởi vì hầu hết mọi người đều coi Ngày Trung Quốc Chiến thắng là thời điểm kết thúc chính thức, làm sao chúng ta có thể có được tầm nhìn bao quát, khi mà theo lời của một phát ngôn viên LHQ, “Chúng ta đã có thời gian sống trong thời bình gần bằng trong thời chiến.” Đây là một luận điểm xác đáng, và cần một câu trả lời. Và trong trường hợp của thế hệ chúng ta, những người đã chiến đấu và hi sinh để giành lấy cho chúng ta thập kỷ hoà bình này, thời gian vừa là kẻ thù, mà cũng vừa là một người đồng minh. Đồng ý là những năm tháng sắp tới sẽ cho chúng ta một tầm nhìn sau, cộng thêm kiến thức vào với ký ức nhìn qua lăng kính của một thế giới trưởng thành, hậu chiến. Tuy nhiên, rất nhiều những ký ức đó có thể sẽ không còn tồn tại nữa, bị nhốt trong những cơ thể và tâm hồn đã quá hư hại và yếu ớt để có thể nhìn thấy thành quả của họ được gặt hái. Không phải bí mật lớn rằng tuổi thọ người trên toàn thế giới chỉ còn là một chiếc bóng khi so với số liệu thời tiền chiến. Nạn suy dinh dưỡng, ô nhiễm môi trường, sự xuất hiện của những dịch bệnh đã bị dập tắt, ngay cả Hoa Kỳ, với nền kinh tế đang dần khôi phục và chính sách bảo hiểm y tế toàn dân, cũng không thoát khỏi thực trạng này; chúng ta hoàn toàn không có đủ tài lực để chăm sóc cho toàn bộ các thiệt hại về thể chất và tinh thần. Thời gian, chính vì kẻ thù này mà tôi đã quyết định bỏ qua sự xa hoa của tầm nhìn sau, và xuất bản những câu chuyện kể này. Có thể là nhiều thập kỷ sau, sẽ lại có người nào đó đảm nhiệm việc ghi lại kinh nghiệm của những người sống sót già hơn rất nhiều, và thông thái hơn cũng rất nhiều. Có thể tôi sẽ là một người trong bọn họ.

Mặc dù đây chủ yếu là một quyển sách của những ký ức, nó cũng chứa đựng nhiều chi tiết báo cáo, kỹ thuật, xã hội, kinh tế, v.v., có thể tìm thấy trong bản Báo cáo Hội đồng, có liên quan tới câu chuyện của những người được nói đến. Đây là quyển sách của họ, chứ không phải là của tôi, và tôi đã cố gắng duy trì sự vô hình của mình đến mức có thể. Những câu hỏi được bao gồm trong bài viết có thể coi là được đặt ra bởi chính độc giả. Tôi đã cố giữ lại mọi ý kiến, hoặc nhận xét thuộc bất kỳ thể loại nào, và nếu có một yếu tố người nào đó cần bị loại bỏ, hãy để nó là của tôi.

Thứ Ba, tháng 12 08, 2009

Nếu chúng ta bị rơi vào lỗ đen thì có làm sao không? (lật lại)

Nếu chúng ta bị rơi vào lỗ đen thì có làm sao không? (lật lại)

Ngày 27-11-2009

Chào Cecil,

Tôi vừa đọc bài báo năm 1981 của anh về việc gì sẽ xảy ra khi Trái Đất bị hút bởi một lỗ đen. Tôi muốn hỏi là bài báo này liệu có còn hiệu lực gì với lý thuyết đương đại không?

- outlierrn, qua diễn đàn Straight Dope


Cecil trả lời:

Không nhiều. Thậm chí, theo một số ý kiến, nó còn sai bét nhè ngay tại thời điểm đó. Khi bài lỗ đen cũ của tôi được gửi lên tuyển tập kinh điển tại Straightdope.com, một nhận xét thông thường có dạng thế này: “Ừ thì bài đấy đọc cũng hay đấy, nhưng nó chả cho người đọc biết cái gì về chuyện sẽ xảy ra nếu anh ta bay vào một lỗ đen cả.”

Tôi cũng thừa nhận là mình không được 100% nghiêm túc khi trình bày về vấn đề này, và đã làm mất lòng những người đang cần một lời khuyên thực tiễn. Tuy nhiên, tôi cũng thực tế theo cách riêng của mình. Như tôi đã diễn giải một cách khá dài dòng văn tự, bạn không thể nào biết chuyện gì đang diễn ra khi bạn rơi vào một lỗ đen, vì lý do đơn giản là bạn sẽ chết rồi. Dĩ nhiên, đây có lẽ không phải là lời giải thích mà những nhà phê bình khoa học muốn nghe. Họ muốn biết trải nghiệm của bạn xét về mặt lý thuyết là gì, hoặc ít nhất là, cái xác của bạn sẽ gặp hiện tượng gì, nếu nhìn qua nhãn quan của Chúa. Sẵn lòng thôi. Sau đây là những chỉ dẫn cụ thể giúp bạn tận dụng tối đa trải nghiệm lỗ đen của mình, kể cả khi bạn thực sự sẽ không thể trải nghiệm được điều gì.

Hãy bỏ qua tất cả những siêu tân tinh, sao nơ-trôn co lại, đĩa bồi đắp, v.v. có thể xuất hiện. Tất cả những hiện tượng này đều được đề cập đến trong bài báo trước, là những hiểm hoạ kèm theo lỗ đen. Tôi không nghĩ là chúng không có điểm thú vị riêng, nhưng chúng không phải là những yếu tố thiết yếu của một lỗ đen. Bạn không muốn bị nói là bạn chỉ cách một lỗ đen có chừng này, nhưng rồi lại toi đời chỉ vì một hiện tượng tự nhiên loại thứ cấp đâu nhỉ?

Đừng lo chuyện bạn sẽ rơi mãi mãi trong lỗ đen và không bao giờ xuống đến đáy được. Tôi có nói rằng đây là một trong các khả năng. Tôi phải xấu mặt thừa nhận là mình đã sai. Sự thật, ít nhất là những điều chúng ta có thể biết về một hiện tượng mà theo định nghĩa không thể biết được, là đối với một người quan sát ở ngoài, bạn sẽ có vẻ đang rơi mãi mãi, vì lý do tôi không cần giải thích thêm. Tuy nhiên, bản thân bạn sẽ phi thẳng vào tâm theo đúng lịch trình, hoặc ít nhất, tôi nghĩ là vậy.

Cẩn thận thuỷ triều. Chúng ta đang tiến vào trọng tâm của vấn đề. Chắc bạn đã nghe nói đến sự nguy hiểm của thuỷ triều? Bạn còn chưa biết chuyện đó bẻ làm đôi đâu. Một khi bạn đã trải qua cơn thuỷ triều của lỗ đen, tôi chắc chắn là bạn sẽ không còn than phiền về bất kỳ vấn đề nào trên đời nữa. Về cơ bản nó là thế này: lực trọng trường, là lực tạo ra thuỷ triều, giảm rất nhanh theo khoảng cách. Phần của vật thể gần tâm trọng trường nhất sẽ bị kéo mạnh nhất, phần ở giữa sẽ chịu lực kéo trung bình, và phần xa nhất lực kéo sẽ là yếu nhất. Kết quả là vật thể sẽ bị kéo dài ra, như một quả bóng bầu dục. Đây là lý do mà chúng ta có hai đợt thuỷ triều mỗi ngày, ở hai phía đối diện của Trái Đất.

Nếu lực trọng trường là rất lớn, vật thể sẽ bị kéo ra rất dài, như mì sợi. Chắc bạn cũng biết điều này có nghĩa là gì, và xét về mặt sức khoẻ của bạn, nó không có lợi lắm. Sức kéo của trọng lực gây ra bởi một lỗ đen cao đến mức mà dưới tác dụng của lực thuỷ triều, từng phân tử trong người bạn sẽ bị xé nát và rút gọn thành, theo kiến thức hiện tại của tôi, các hạt quark cơ bản. Đây là cốt lõi của trải nghiệm rơi vào lỗ đen, và kết cục tất yếu của bạn.

Quên đi các lỗ sâu đục. Lỗ sâu đục là một chủ đề yêu thích của các lý thuyết gia. Chúng là những ống mỏng trong không-thời gian mà theo lý thuyết tạo ra các đường dẫn từ điểm này trong không-thời gian sang điểm khác, như trong trò chơi Cầu trượt và Cầu thang. Một lỗ đen có thể, trên lý thuyết, đóng vai trò là đường dẫn vào một lỗ sâu đục, gợi lên nhiều giả thuyết rất thú vị. Đáng tiếc là lỗ sâu đục sẽ co lại ngay khi chúng vừa thành lập, khiến chúng trở thành những công cụ phi thực tế cho du hành giữa không-thời gian. Các nhà lý luận học cũng đã có đề xuất một vài phương pháp khắc phục nhược điểm này, nhưng chúng ta không cần xem họ xây tháp ngà voi làm gì.

Hãy đâm vào lỗ đen lớn nhất mà bạn tìm thấy. Đây là bí quyết cho một kỳ lướt lỗ đen thành công, với điều kiện chúng ta sử dụng một định nghĩa rất rộng của thành công. Nếu chiếc lỗ đen đủ lớn, bạn sẽ có thể vượt qua được chân trời sự cố (hay giới hạn lỗ đen) trước khi bị lực thuỷ triều dập chết. Giả sử bạn chưa bị chết bởi một hiện tượng nào trước đó, bạn sẽ có thể lĩnh hội được, trong khoảnh khắc, đỉnh cao của thú chơi cảm giác mạnh nhất trên đời này.

— Cecil Adams

Nguồn: http://www.straightdope.com/columns/read/2909/what-would-happen-if-you-were-swallowed-by-a-black-hole-revisited

---------------------

Giải nghĩa:

* Đĩa bồi đắp (accretion disk): Đĩa bồi đắp là một cấu trúc có từ vật chất đang rơi vào và chuyển động quanh nguồn hấp dẫn, mang hình đĩa do tác động của lực li tâm.

* Cầu trượt và Cầu thang (Chutes and Ladders): một trò chơi xúc sắc của trẻ em.

* Tháp ngà voi (ivory tower): một ý tưởng hão huyền, xa rời thực tế (nghĩa đen: ngà voi là vật liệu đẹp, quý, nhưng không thể dùng để xây dựng).

Thứ Sáu, tháng 12 04, 2009

Nếu chúng ta bị rơi vào lỗ đen thì có làm sao không?

Nếu chúng ta bị rơi vào lỗ đen thì có làm sao không?

Chào Cecil,

Anh trả lời hộ em mấy câu hỏi này với, nhanh nhé:

1. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu Trái Đất bị hút bởi một lỗ đen?

2. Người trần mắt thịt chúng ta sẽ có số phận như thế nào nếu chuyện đó xảy ra? Liệu chúng ta có nhận biết được nó không?

Số phận của cả nhân loại tuỳ thuộc vào câu trả lời của anh đấy!

- KC, Los Angeles



Cecil trả lời:

Bình tõm nào chú em. Theo suy đoán của các nhà khoa học thì hầu hết các lỗ đen vũ trụ đều được tạo ra từ sự co lại của những ngôi sao rất lớn – ít nhất là gấp 10 lần mặt trời. Quá trình xảy ra, chắc cậu cũng biết rồi, bắt đầu từ lúc ngôi sao bị mất hết khí, giãn ra tới kích thước của một sao đỏ khổng lồ và nổ tung thành một sao băng. Tất cả những thứ còn sót lại sau đó sẽ co lại thành một nhân rất nhỏ và rất đặc.

Tới giai đoạn sao nơ-trôn (rất rất đặc), nếu khối lượng của ngôi sao vẫn gấp 3 lần mặt trời, thì nó sẽ tiếp tục co lại tạo thành một lỗ đen, lực hấp dẫn của nó sẽ trở nên rất lớn, ngay cả ánh sáng cũng không thể thoát ra khỏi lỗ được.

Điều này sẽ không xảy ra cho mặt trời của chúng ta, nhưng đừng vội mừng. Sự sống trên một hành tinh sẽ bị chấm dứt khi nó trở thành một sao đỏ khổng lồ (hoặc sớm hơn), và đây là kết cục tất yếu của tất cả mọi ngôi sao.

Vậy giả sử bạn đang du hành vũ trụ trong chiếc phi thuyền mini, và đâm phải một lỗ đen thì chuyện gì sẽ xảy ra?

Về cơ bản, bạn sẽ bị hút vào đĩa của lỗ đen, một vòng giống xoáy nước được tạo ra bởi khí và bụi xoay quanh tâm lỗ. Càng vào gần tâm, nhiệt độ của lỗ sẽ càng tăng lên, ở cách 100 dặm, nhiệt độ đó sẽ là 2.000.000 Kelvin. Khỏi phải nói, ở nhiệt độ này thì cả bố Diêm Vương cũng phải thành bê thui, chưa kể đến các vật khác.

Thế nhưng, nếu phi thuyền của bạn có lắp một bộ điều hoà siêu vạn năng, thì sao? Chúng ta chỉ có thể đưa ra một số giả thuyết mà thôi. Theo định nghĩa của lỗ đen, tất cả vật chất của lỗ cuối cùng sẽ bị co lại thành một điểm gọi là “kỳ dị”, ở đó mật độ và áp suất là vô cùng, và không-thời gian trở nên vô nghĩa.

Một số người cho rằng khi bạn tiến gần tới điểm này thì không-thời gian sẽ co lại cho bạn, nghĩa là bạn sẽ chuyển động ngày càng chậm dần, hay nói cách khác, bạn sẽ không bao giờ tới được tâm lỗ đen mà sẽ bị rơi vĩnh viễn.

Giả thuyết thứ hai là lỗ đen đó sẽ uốn cong không-thời gian đến mức mà một “lỗ sâu đục”, hay “cầu nối Einstein – Rosen” sẽ được tạo thành. Bạn sẽ bị hút vào một đầu và nhả ra ở đầu kia, ở một nơi khác trong không gian và thời gian. Ví dụ: Matoon, bang Illinois thứ 3 tuần trước. Không đáng công sức bỏ ra, theo ý kiến của tôi.

Giả thuyết thứ ba (hơi dài dòng), như sau: vì lý do nào đó mà tôi cũng không rõ lắm, khi một lỗ đen tăng đến khối lượng rất lớn, mật độ của nó lại bắt đầu giảm đi. Nếu cả vũ trụ co lại thành một hố mun (gọi lỗ đen nhiều quá rồi), thì LĐ đó sẽ có đường kính khoảng 10 tỷ năm ánh sáng, với mật độ của khí loãng. Nếu ta theo đuổi giả thuyết này đến cùng, thì rất có thể cả vũ trụ, mà ta là một phần li ti của nó, chỉ là một lỗ đen mà thôi.

Vì vậy, theo tôi, câu hỏi tất yếu ở thời điểm này là: làm thế nào chúng ta thoát khỏi nơi đây? Phản ứng của quan chức ta trước thực trạng đáng sợ này thật đáng để lên án.

- Cecil Adams, ngày 07-08-1981

Nguồn: http://www.straightdope.com/columns/read/183/what-would-happen-if-you-were-swallowed-by-a-black-hole

-----------------------

Ghi chú (theo giải thích của sách Lược Sử Thời Gian, tác giả Stephen Hawking, dịch giả Cao Chi và Phạm Văn Thiều):

* Cầu nối Einstein – Rosen (Eistein – Rosen bridge): một ống mỏng của không-thời gian nối hai lỗ đen.

* Không-thời gian (Space-time): một không gian 4 chiều, với thời gian là chiều thứ 4.

* Kỳ dị (Singularity): một điểm của không gian tại đó độ cong của không-thời gian trở nên vô cùng.

* Lỗ đen (Black hole): vùng của không-thời gian từ đó không gì thoát ra khỏi được, kể cả ánh sáng vì hấp dẫn quá mạnh.

* Lỗ sâu đục (Wormhole): một ống mỏng của không-thời gian nối các vùng ở xa của vũ trụ. các lỗ sâu đục cũng nối các vũ trụ song song hoặc các vũ trụ sơ sinh và có thể tạo ra khả năng du hành theo thời gian.

* Tâm lỗ đen (Ground Zero)

* Sao băng, siêu tân tinh (Supernova): ngôi sao bị nổ, phát ra bức xạ ánh sáng cực mạnh.

* Sao đỏ khổng lồ (Red giant): ngôi sao lớn đã tồn tại gần nửa đời của nó và phát ra ánh sáng màu đỏ nhạt.

* Sao nơ-trôn (Neutron star): một sao lạnh tồn tại nhờ lực đẩy phát sinh từ nguyên lý loại trừ giữa các nơ-trôn.

Thứ Ba, tháng 12 01, 2009

Gần một nửa dân số Mỹ cho rằng Trái Đất trẻ hơn 10.000 tuổi?

Gần một nửa dân số Mỹ cho rằng Trái Đất trẻ hơn 10.000 tuổi?

Này Cecil, gần đây tôi có đọc một bài nghiên cứu nói rằng 45% dân số Mỹ tin là Trái Đất ít hơn 10.000 tuổi. Điều này có lẽ đã giải thích được kết quả bầu cử mấy năm gần đây, nhưng chẳng lẽ lại như vậy thật? Người Mỹ không thể nào ngu như thế được! Tôi đã thử tìm trên mạng thì được biết đây là kết quả một đợt khảo sát năm 2004. Nhưng tôi vẫn không thể tìm được một dẫn chứng cụ thể, hay nội dung bài nghiên cứu gốc đó thế nào. Liệu nó có tồn tại thật không, hay đây chỉ là tin vịt được các chuyên gia cạc cạc phát tán vậy? (Xin đừng nêu tên của tôi ra, vì nó có thể ảnh hưởng đến sự nghiệp sau này của tôi trong quân đội) - độc giả giấu tên gửi qua thư điện tử.


Cecil trả lời:

Trước khi chửi bới bọn ếch thì cậu cũng cần phải trèo ra khỏi miệng giếng đã, cóc ạ. Mặc dù có thể có chuyện một số người Mỹ tin vào thuyết "Trái Đất trẻ" (nghĩa là tuổi Trái Đất ít hơn 10.000) thật, nhưng theo tôi được biết thì đó không phải là nội dung của bài nghiên cứu kia. Chắc cậu đang nói đến bài khảo sát năm 2004 của tổ chức Gallup về "si nghĩ" rằng nhân loại mới có 10.000 năm tuổi. Họ bắt đầu chiến dịch khảo sát này lần đầu năm 1982, và một vài lần sau đó, gần đây nhất là vào tháng 5 năm 2006. Những người tham gia cuộc khảo sát có 3 lựa chọn trả lời:

* "Chúa tạo ra con người với hình dạng như chúng ta hiện nay trong khoảng 10.000 năm trở lại đây" - tạm gọi đây là quan điểm của phe sáng tạo.

* "Loài người đã tiến hoá hàng triệu năm từ các loài vật cấp thấp hơn, dưới sự dẫn dắt của Chúa" - đây là phe hữu thần.

* "Loài người đã tiến hoá hàng triệu năm từ các loài vật cấp thấp hơn, nhưng Chúa không có bất cứ một vai trò nào trong việc này" - phe tự nhiên.

Từ năm 1982 đến 2006, số người thuộc phe sáng tạo nằm trong khoảng từ 44 đến 47%, còn những người theo thuyết vô thần chỉ chiếm khoảng 9 - 13% mà thôi. Trong khi đó phe trung lập (hữu thần) lại có từ 35 - 40% số phiếu. Có thể nói không có nhiều thay đổi trong vòng 24 năm qua, nếu ta không tính đến chuyện phe tự nhiên được thêm vài lá phiếu nữa. Một số cuộc khảo sát tương tự do Trung Tâm Nghiên cứu Pew và đài NBC tổ chức cũng cho kết quả như vậy; còn nghiên cứu của đài CBS từ năm 2004 đến 2006, và của đài CNN/USA Today/Gallup năm 2005 lại nghiêng hẳn về thuyết sáng tạo, cho kết quả vào khoảng 51 - 53%.

Ở một mức độ nào đó, kết quả khảo sát còn phụ thuộc vào cách đặt vấn đề. Những người làm ở TTNC Pew nhận thấy trong khảo sát của họ có nhiều người ủng hộ thuyết tiến hoá hơn của Gallup (26% so với 13%). Lý do theo nhận định của Pew, là vì trong câu hỏi của họ không nhắc đến Chúa, còn Gallup thì có. Nhiều người vì ngại xúc phạm tôn giáo của mình nên đã chọn phương án hữu thần trung lập kia. Nhưng con số những người theo thuyết sáng tạo thì lại không thể lý giải một cách dễ dàng như vậy được. Thực tế đáng buồn là mặc dù khoa học đã đưa ra rất nhiều bằng chứng cho thấy con người có nguồn gốc từ loài vượn cổ hàng chục triệu năm về trước, nhưng gần một nửa đất nước vẫn không tiêu hoá được điều này.

Nếu cậu muốn giảng về địa phương chủ nghĩa thì đây cũng là một luận điệu thuyết phục đấy. Cuộc khảo sát năm 2005 do báo Harris tiến hành cho thấy 73% đảng viên đảng Cộng Hoà tin vào thuyết sáng tạo, đối lập với 58% của đảng Dân Chủ và 57% thành viên các đảng khác (số liệu này cao hơn bình thường có lẽ vì cách đặt câu hỏi mà tôi đã nói đến ở trên). Kết quả cũng nói là những người sống ở các bang phía Đông Bắc và phía Tây ít tin vào thuyết sáng tạo hơn những người ở phía Nam và Trung-Bắc; và những người già hơn 55 tuổi dễ tin hơn người trẻ tuổi. Cuộc bình chọn năm 1991 của Gallup lại cho thấy số người tốt nghiệp đại học - cao đẳng tin vào thuyết sáng tạo chỉ bằng một nửa những người chưa tốt nghiệp trung học. Tương tự, những người có thu nhập cao hơn 50.000 đô một năm theo thuyết này cũng chiếm số lượng ít hơn những người có thu nhập thấp hơn 20.000 đô/năm. Năm 1997, Gallup thông báo là có khoảng 5% các nhà khoa học tin vào thuyết sáng tạo; quá nhiều, hay may mà chỉ có chừng đấy, tuỳ theo cách nhìn nhận của cậu.

Vậy chúng ta so với các nước khác trong vấn đề này như thế nào? Không ổn lắm. Trong một nghiên cứu của tạp chí Science năm 2006, Hoa Kỳ xếp hạng bét trong số 34 quốc gia theo tỷ lệ người dân tin vào thuyết tiến hoá, chỉ trước Thổ Nhĩ Kỳ. Gần 40% người Mỹ được hỏi trong cuộc khảo sát chối bỏ thuyết tiến hoá, trong khi đó con số này ở các nước châu Âu và Nhật là khoảng 7 - 15%. Điều này giải thích một phần nguyên nhân trẻ con Mỹ kém Toán và các môn khoa học khác so với học sinh các nước phát triển đến như vậy, đồng thời khẳng định một chân lý vĩnh cửu: kiến thức càng tăng thì dị đoan càng giảm.

- Cecil Adams, ngày 10-11-2006

Nguồn: http://www.straightdope.com/columns/061110.html

Thứ Ba, tháng 9 08, 2009

Phòng đọc sách hay thư viện?

Thoạt nhìn, bạn có thể nhầm tưởng căn phòng này với một thư viện nhỏ dành cho người hâm mộ truyện tranh, tiểu thuyết khoa học viễn tưởng/giả tưởng. Nhưng không phải vậy. Đây là phòng đọc sách của Neil Gaiman, một tiểu thuyết gia/hoạ sĩ vẽ truyện tranh nổi tiếng của Anh. Thật đúng là một căn phòng ấn tượng và đáng là mơ ước của nhiều người, phải không? Chủ nhân của nó có lẽ cũng nghĩ vậy, nhưng ông lại nói khác đi: "Đây chỉ là một phần của thư viện tầng dưới nhà tôi, cộng với cô mèo thủ thư Hermione mà thôi. Tôi ước là mình có thể chỉ cho các bạn cả thư viện tầng trên, cùng đống sách tham khảo của mình nữa". Oạch.

Bạn có thể chiêm ngưỡng toàn bộ hình ảnh của thư viện mini này tại địa chỉ http://blog.shelfari.com/ronbrinkmann/2009/08/gaimans-bookshelf-details.html .

Shelfari_Gaiman_Bookshelves_Downstairs_DSC_2502 Shelfari_Gaiman_Bookshelves_Downstairs_DSC_2500
Shelfari_Gaiman_Bookshelves_Downstairs_DSC_2486 Shelfari_Gaiman_Bookshelves_Downstairs_DSC_2514

Thứ Sáu, tháng 9 04, 2009

Nokia N900 lại giảm giá một lần nữa, còn $649!

Hay ít ra, đó là giá dành cho những fan hâm mộ Nokia ở Mỹ và muốn đặt hàng chiếc điện thoại này trước khi nó được bày bán chính thức, theo tin từ diễn đàn Tinh Tế. Chúng ta hãy cùng hi vọng rằng đây cũng sẽ là giá chính thức của chiếc điện thoại thế hệ mới này khi nó về đến Việt Nam.

Nokia N900 giá 649 USD

Thứ Sáu, tháng 8 28, 2009

Samsung phát triển hệ điều hành Linux cho điện thoại thông minh

Mặc dù là nhà sản xuất điện thoại lớn thứ hai trên thế giới, nhưng một điều trớ trêu là Samsung lại không có một hệ điều hành riêng cho dòng điện thoại của mình. Thay vào đó, họ chế tạo ra một bản giao diện riêng là TouchWiz và sử dụng nó trên nền của hầu hết các HĐH khác như Windows Mobile, Symbian và Android. Tất nhiên, đây là chuyện mà chắc ai trong số chúng ta cũng biết.

Tuy nhiên, thời thế đã thay đổi. Ông Dong-hoon Chan, giám đốc phòng thiết kế thiết bị di động của Samsung đã xác nhận trên tờ Telecoms Korea (bạn cần đóng lệ phí gia nhập để đọc bài báo này) rằng:

    "Như những nhà sản xuất điện thoại hàng đầu khác, chúng tôi (Samsung) đã nhận ra tầm quan trọng của việc phát triển một hệ điều hành của riêng mình. Và đây là thời điểm thích hợp nhất để chúng tôi hiện thực hoá tầm nhìn này."

Hiện vẫn chưa có thông tin gì về thời điểm hoàn thành (hay ra mắt) của hệ điều hành mới này. Nhưng chúng ta hãy chờ xem liệu HĐH mới này của Samsung có thể đối đầu với các HĐH nổi tiếng, có chỗ đứng riêng và ngày càng hoàn thiện khác như Windows Mobile, Android, Symbian hoặc iPhone hay không.

Theo Unwired View.

Thứ Năm, tháng 8 27, 2009

Trở về bến xưa + Nokia N900

Sau một thời gian nghỉ ngơi dưỡng sức, tôi xin được trở lại với nhiệm kỳ thứ 2 của nghề blogger này. Mong được mọi người ủng hộ.

Để hâm nóng tình hình, xin được bắt đầu bằng một bài viết từ diễn đàn Tinh Tế về chiếc điện thoại Nokia N900, một thiết bị điện thoại di động pha máy tính bảng đời mới với nhiều tính năng hấp dẫn và giá thành còn chát hơn. Thiết bị này dự tính sẽ được tung ra thị trường vào tháng 10 năm nay.

Sau đây là nội dung chính của bài viết:

---------------------------------------------------------------

Nokia trình làng thiết bị đa truyền thông thế hệ mới N900

Sau khá nhiều thông tin và hình ảnh rò rỉ trên mạng, cuối cùng Nokia cũng đã chính thức giới thiệu thiết bị đa truyền thông N900. Sản phẩm được phát triển dựa trên đặc tính từ dòng điện thoại thông minh và máy tính bảng đa năng. Hoạt động trên N900 còn làm một nền tảng Linux phiên bản mới mang tên gọi Maemo 5.

ảnh Nokia N900

ảnh Nokia N900

N900 là một thiết bị đa truyền thông thực sự bởi nó làm một chiếc điện thoại thông minh hỗ trợ trên nhiều hạ tầng mạng như HSDPA, GSM đa băng tần. Nền tảng Maemo 5 dựa trên Linux hỗ trợ việc chạy ứng dụng đa nhiệm tương tự như máy tính cá nhân thông thường trong một giao diện thân thiện và trực quan. Maemo cũng cập nhập việc sử dụng màn hình cảm ứng với giao diện màn hình chờ với các biểu tượng và widget cỡ lớn. Nền tảng hỗ trợ đầy đủ ứng dụng Adobe Flash, các biểu tượng mang phong cách từ chiếc điện thoại N97 với nhiều ứng dụng giải trí, văn phòng tích hợp.

ảnh Nokia N900

Về phần cứng, N900 chính là câu trả lời cho chiếc smartphone “hot” iPhone 3G S. Thiết kế bàn phím QWERTY trượt, bộ xử lý Cortex-A8 600 MHz của ARM cùng một nền tảng đồ họa tốt với OpenGL ES 2.0 hứa hẹn sẽ làm cạnh tranh tốt. Tất nhiên, Nokia N900 cũng không thể thiếu các kết nối như GPS và Wi-Fi. Với N900, bạn có đến 1 GB bộ nhớ NAND Flash bên trong gồm bộ nhớ RAM 256 MB, chưa kể bộ nhớ lưu trữ 32 GB tương tự như thiết bị N97 đã được giới thiệu. Các tính năng khác của N900 như mạng 3G HSDPA 10 Mbps, màn hình 3,5 inch độ phân giải 800x480 pixel, ống kính Carl Zeiss mang lại chất lượng hiển thị tốt hơn, máy chụp ảnh 5 megapixel, thẻ nhớ microSDHC hỗ trợ nâng cấp đến dung lượng 16 GB. Thiết bị sử dụng trình duyệt web Mozilla mạnh mẽ với Adobe Flash, chơi video với các định dạng Xvid, WMV, H.263, .mp4, .avi, .wmv, .3gp; codecs: H.264, MPEG-4. Máy sử dụng pin dung lượng 1320 mAh (BL-5J), kích thước 10.9 × 59.8 × 18mm và trọng lượng 181g.

ảnh Nokia N900

Nokia hứa hẹn sẽ mang đến thị trường chiếc N900 vào tháng 10/2009. Tại châu Âu, N900 có giá dự kiến vào thời điểm giới thiệu chỉ 500 EUR (712 USD), bằng với mức giá giới thiệu của N97 vào thời điểm ra mắt.

ảnh Nokia N900

ảnh Nokia N900

ảnh Nokia N900

ảnh Nokia N900

Thứ Sáu, tháng 8 17, 2007

Google Adsense: cơ hội làm giàu cho người giỏi tiếng Anh.

Như tôi đã nói ở bài trước (hướng dẫn quảng cáo bằng AdBrite), dịch vụ Google Adsense (tắt là GA) không dành cho người Việt, vì một số lý do sau đây:

1. Google chưa hỗ trợ tiếng Việt. Nếu bạn dùng mánh (như đăng ký bằng một trang tiếng Anh, rồi lắp bảng quảng cáo đó vào trang tiếng Việt) thì vẫn có thể qua trót lọt, nhưng hãy cẩn thận, nếu để họ phát hiện ra thì bạn sẽ bị đuổi cổ ngay lập tức.

2. Lỗi của nhà cung cấp dịch vụ của Việt Nam, đặc biệt là VNN và các quán Internet Cafe. Hai loại dịch vụ này cho phép nhiều người dùng sử dụng cùng 1 IP, và nếu có quá nhiều kết nối cùng một IP nhấn vào trang quảng cáo thì họ sẽ nghi là chủ trang web "chơi bẩn", và ban luôn. Và cũng đừng nghĩ đến chuyện sử dụng proxy, kết quả cũng tương tự đấy.

3. Người Việt Nam không có khả năng mua hàng qua mạng --> Google đặt bao nhiêu quảng cáo mất bấy nhiêu, ít (và thỉnh thoảng bán được sản phẩm) thì không nói làm gì, nhưng nếu nhiều quá thì họ cũng sẽ cắt hợp đồng luôn.

Nếu bạn không có cách giải quyết ba vấn đề ở trên thì nên quay lại với AdBrite, dịch vụ này tuy trả ít tiền, nhưng khá hiền lành, dễ chịu, mình chơi kiểu gì cũng được, miễn không làm nó tức thì không sao.

Nhưng nếu kiếm nhiều tiền là phương châm của bạn thì Adsense là dịch vụ mà bạn cần, chỉ với một cái click của GA, bạn sẽ có thể kiếm được từ 5 xu ~ 5$ (1 xu = 0.01$), vượt xa AdBrite. Một khoản tiền rất hấp dẫn phải không, nhưng vấn đề là làm cách nào để được Google Adsense tài trợ bây giờ? Rất đơn giản, bạn "chỉ cần" làm được 3 việc ở trên là sẽ được chấp nhận thôi, những phần sau đó tất cả đều tuỳ thuộc vào tài viết lách và kiếm tiền của bạn. Sau đây là những giải pháp của tôi cho 3 vấn đề đó, lưu ý là không phải ai cũng đồng ý với cách này:

1. Google không chấp nhận tiếng Việt, vì vậy bạn nên làm một trang web tiếng Anh (hoặc một ngôn ngữ nào mà bạn biết, và được GA hỗ trợ). Theo ý tôi thì bạn không nên làm một trang web song ngữ, vì như vậy sẽ không ai thèm vào trang của bạn nữa, người Anh thì họ không hiểu tiếng Việt, người Việt cũng không mấy hứng thú với các trang kiểu này (nếu họ muốn đọc bài tiếng Anh thì họ có thể sang các trang tiếng Anh chính hiệu).

2. VNN và dịch vụ Internet: ngoài cách hạn chế truy nhập của mạng VNN ra thì không có cách nào hữu hiệu để giải quyết việc này, một cách khác là bạn chỉ cần quảng bá trang web cho người nước ngoài mà thôi, như vậy thì nếu thỉnh thoảng có một người trong nước lạc vào thì cũng không xảy ra vấn đề gì to tát cả.

3. Trả lời tương tự như câu 1.

Được rồi, như vậy là chúng ta đã qua bước thứ nhất, bước thứ 2 là đăng ký dịch vụ của Google, bạn vào trang www.google.com/adsense .

Cách đăng ký cũng tương tự như AdBrite, chỉ khác là bạn chỉ có thể điền thông tin người nhận tiền 1 lần, và không thể thay đổi, lưu ý là Google Adsense khắt khe hơn AdBrite nhiều, bạn nên đọc qua các quy định của nó một chút, đại loại là nội dung của trang web phải sạch bong (không có hàng lậu, hay bẩn, hay virus), không được đặt quá nhiều quảng cáo của GA, ngôn ngữ phải được hỗ trợ, v.v.

Hướng dẫn đăng ký Google Adsense

Khi bạn đăng ký xong, nghĩa là bạn đã qua bước thứ 2 rồi đấy. Bước tiếp theo chúng ta sẽ nói về các loại hình quảng cáo của Google Adsense:

1. Adsense for Content: loại quảng cáo cơ bản nhất, bạn sẽ đặt bảng quảng cáo của GA vào trang web của bạn (kích cỡ tuỳ bạn chọn), và tuỳ nội dung của trang web đó mà GA sẽ đưa ra quảng cáo thích hợp (vì vậy nên trang web của bạn nên càng có nhiều chữ càng tốt, và nên tập trung vào một chủ đề nhất định). Số tiền mà bạn nhận được tuỳ vào loại sản phẩm được quảng cáo, như quảng cáo về nhà và xe hơi thì sẽ được nhiều tiền hơn sách báo chẳng hạn, và lưu lượng khách tới thăm trang web của bạn (nhiều khách thì nhiều tiền hơn, ít khách thì ít hơn). Bạn có thể đặt tối đa 3 biển quảng cáo + 1 bảng link trên một trang web.

2. Adsense for Search: bạn đặt ô tìm kiếm của Google lên trang web của bạn, nếu có một người nào đó dùng ô đó để tìm kiếm, nhấn vào biển quảng cáo của Google trong ô kết quả, thì bạn sẽ nhận được tiền, cách tính tương tự ở trên, ngoài ra thì không (vô dụng nhỉ?). Bạn có thể đặt tối đa 2 ô tìm kiếm trên một trang web.

3. Referrals: bạn có thể đặt tối đa 4 referrals, mỗi loại referrals chỉ được đặt một lần trên một trang.

a) Google AdSense: quảng cáo cho dịch vụ Adsense, khi có một ai đó đăng ký theo giới thiệu của bạn, kiếm được 100$ trong vòng 180 ngày sau khi đăng kí thì bạn sẽ nhận được 100$, có thể nói là rất khó nhằn, được ăn cả ngã về không.

b) Google AdWords: khi có người đăng ký theo giới thiệu của bạn, và sử dụng 100$ tiền quảng cáo trong vòng 90 ngày sau khi đăng ký thì bạn sẽ nhận được 20$.

c) Firefox plus Google Toolbar: khi có người download chương trình này và sử dụng nó thì bạn sẽ nhận được tối đa 1$ (tuỳ khu vực của người download, ở Việt Nam thì được 0.5$/lần), người đó phải dùng Windows, và chưa cài đặt Firefox bao giờ thì bạn mới nhận được tiền.

d) Picasa: chương trình quản lý ảnh rất tốt, tốc độ nhanh, có các chức năng xử lý cơ bản, nhưng tính năng "xem" ảnh thì lại không tốt lắm (không có chế độ full-screen, khả năng xử lý ảnh dung lượng lớn kém). Các điều kiện cũng tương tự như Firefox.

Phần cuối: một số kinh nghiệm của tôi sau khi dùng thử một thời gian ngắn:

1. Khi được yêu cầu điền thông tin về thuế, hãy chọn mục "Foreign publisher with no U.S. Activities", rồi điền tên của bạn vào để thay cho chữ ký.

2. Nên tạm khoá tài khoản của bạn (vào My Account > Account Settings > Payment Holding, đánh tích vào đấy), rồi chờ cho tới khi bạn được >100$ rồi mới bỏ tích, vì ngân hàng Việt Nam không thanh toán cho séc có giá trị dưới 100$.

Kỳ sau: Phương pháp quảng bá trang web của bạn.

Hướng dẫn quảng cáo bằng dịch vụ AdBrite

Hiện tại có 2 dịch vụ quảng cáo lớn trên thế giới mà lại thích chơi với các trang web nhỏ, đó là Google Adsense và AdBrite. Nhưng vì nhiều lý do khác nhau (mà tôi sẽ phân tích ở bài khác), Google Adsense không thích chơi với người Việt Nam lắm, cho nên AdBrite vẫn là lựa chọn duy nhất cho chúng ta.

Bài viết này có mục đích hướng dẫn cho những bạn còn bỡ ngỡ với web lập nên trang quảng cáo đầu tiên của mình, và một vài mẹo nhỏ giúp các bạn làm việc đó.

Yêu cầu: cần một trang web cho phép bạn thay đổi cấu trúc của chúng (nghĩa là không dùng được cho Yahoo 360), cái này bạn có thể dùng dịch vụ của www.blogger.com (Google), khá dễ chịu.

Phần 1: Đăng ký dịch vụ

Bạn nhấn vào đây: , rồi chọn learn more ở phần Sell Ads, rồi nhấn tiếp vào nút Start Now. Bạn sẽ được đưa tới trang đăng ký:


(Nhấn vào hình để xem kích cỡ thật)


Một số lưu ý ở đây:

_ Nên đặt password rắc rối nếu bạn muốn kiếm tiền nghiêm túc, ghi nó ra giấy và không lưu ở bất cứ nơi đâu trong máy.
_ First Name: ở đây là tên của bạn, còn Last Name là họ (có thể ghép chung tên đệm), đừng dùng tên viết tắt hay biệt danh hay gì cả, tốt nhất là nên dùng tên trên thẻ CMND của bạn (không có dấu).
_ Phone: đây là trang web quốc tế, nên số điện thoại cũng phải thêm mã quốc gia (084) / mã thành phố (Hà Nội là 04).
_ Address: địa chỉ càng chi tiết càng tốt (có thể để tiếng Việt, nhưng không được điền dấu).
_ Zip Code (Postal Code): theo chủ đề này thì một số Zip Code của nước ta là:
HCM : 70000
HN : 10000
Hải Phòng : 35000
Thái Nguyên : 23000
Trà Vinh : 90000
Tuyên Quang : 25000
Sóc Trăng 97000
Hà Tĩnh 43000
Hưng Yên 39000
(Cũng theo một số ý kiến khác thì Postal Code không quan trọng lắm đối với nước ta)
_ Minimum Check Amount: số tiền tối thiểu mà họ sẽ gửi cho bạn, lưu ý là ngân hàng Việt Nam không nhận đổi séc có giá trị dưới 100$, vậy bạn nên điền số tiền >= 100$ vào đây, nếu bạn đã trót điền số tiền nhỏ hơn vào đây, thì bạn có thể thay đổi nó sau, nếu AdBrite đã gửi séc đi rồi thì bạn có thể nhờ họ khoá nó lại và bảo lưu số tiền của bạn cho tới khi đủ.
_ TaxID: Việt Nam không có mã số thuế, nên điền số CMND vào đây nếu được yêu cầu.
_ Terms and Conditions: AdBrite có cách quản lý khá mềm dẻo, không như Google Adsense, nếu bạn sai sót là cho tạch luôn, nhưng bạn cũng nên đọc qua cái bản thoả thuận của họ cho chắc chắn.

Nhấn nút Sign Up và bạn đã có một tài khoản rồi đấy.

Phần 2: đặt quảng cáo.



Sau khi nhấn vào nút sign up ở trên, bạn sẽ tới một trang khác: đăng ký loại quảng cáo sẽ hiện lên trên trang web của bạn, chia làm 6 bước:

1. Bước 1: loại quảng cáo, chia làm 2 loại: đơn giản (Text ads) và cả trang (Interstitials ads - loại quảng cáo choán hết cả trang, thường nạp 1 lần/ngày, mỗi khi bạn vào trang web, bạn có thể nhấn vào nút "xem tiếp" để bỏ qua quảng cáo này, khó chịu hơn nhưng lãi cao hơn).

2. Mô tả trang web của bạn: tên và địa chỉ thì dễ rồi, phần mô tả: điền càng nhiều từ khoá liên quan đến trang web của bạn càng tốt, phần "name of ad zone" là vị trí của khu vực đặt quảng cáo, nếu bạn đặt ở đầu của trang web thì nên gọi nó là "banner ads on the top of pages" hay gì đó.

3. Nêu đặc điểm trang web: lại từ khoá, và một số thứ khác như độ tuổi của đối tượng phục vụ, thu nhập, trọng nam hay nữ, thể loại nội dung, v.v.

4. Kích thước của quảng cáo (số ký tự, độ dài), có muốn đặt quảng cáo của mạng lưới (Network Ads) không (nên chọn là có, trừ khi bạn có đối tác đăng ký quảng cáo dài hạn rồi), và nội dung của quảng cáo (gia đình hoặc là hơi ngoài luồng, nhưng chưa đến mức nhạy cảm).

Nói thêm về Network Ads: đây là loại quảng cáo cơ bản nhất, được đặt nếu bạn không nhận được hợp đồng quảng cáo của người khác, mỗi lần ai đó nhấn vào quảng cáo này bạn sẽ nhận được vài xu (1 xu = 0.01 USD) tuỳ lưu lượng truy cập và nội dung quảng cáo.

5. Đặt giá: nên đặt càng thấp càng tốt, để thu hút đầu tư, khi có người đặt quảng cáo rồi thì bắt đầu tăng dần.

6. Chọn bảng quảng cáo ngang hay dọc, và đoạn mã của bảng quảng cáo (để paste vào trang web của bạn), bạn có thể điều chỉnh phần .adHeadline (đầu đề của quảng cáo) và .adText (phần thân quảng cáo) để phù hợp với trang web của mình.

Vậy là bạn đã hoàn thành việc tạo nên trang quảng cáo của mình rồi đấy! Tiếp theo chúng ta sẽ nói về một số chức năng của

Phần 3 - Bảng điều khiển tài khoản.

Nhấn vào nút "my account" ở góc trên bên phải màn hình để vào bảng điều khiển này, bạn chỉ cần quan tâm đến phần "selling ads" thôi, vì chắc bạn không muốn làm nhà tài trợ đâu nhỉ?



1. Your earnings: một trong 2 phần quan trọng nhất, thông báo thu nhập của bạn, mỗi khi có một ai đó nhấn vào quảng cáo của bạn thì bạn sẽ nhận được từ 2 ~ 6 xu (1 xu = 0.01 USD), không nhiều lắm đối với một site nhỏ phải không? Vì vậy nên bạn cần phải mở rộng tầm hoạt động của trang web của mình càng nhanh càng tốt thì mới có dịch vụ ngon được.

2. Manage your zones: thay đổi các thông số của trang quảng cáo, đặt thêm trang quảng cáo, v.v. đều vào đây.

Bạn vào Manage your zones > View AdBrite listing để xem các chỉ số của trang web của bạn:



a) 1-Day Text link: nhà đầu tư sẽ quảng cáo trên trang của bạn trong 1 ngày, sau đó bạn sẽ nhận được số tiền này (của tôi do ít người vào nên có 0.75$, bèo nhỉ?). Tương tự cho 7 ngày và 30 ngày.

b) Active Interstitial: ban sẽ nhận được tiền nếu có ai click vào link quảng cáo của nhà đầu tư (số tiền tuỳ thuộc vào thoả thuận của 2 bên).

c) Buy a CPM text ad: CPM là tắt của Cost-per-view/Cost-per-thousand-view/Cost-per-thousand-impression (đừng hỏi tôi vì sao), nói chung là càng có nhiều người vào trang web của bạn (không cần phải click vào quảng cáo) thì bạn sẽ càng có nhiều tiền, số tiền nhận được cũng tuỳ thoả thuận đôi bên.

3. Info and Statistics: phần quan trọng nhất! Thông báo cho bạn về lưu lượng truy cập trang web và số click mà bạn đã nhận được, cập nhật 2h/lần.

4. Payment History: số tiền (mặt) mà bạn đã nhận được qua dịch vụ quảng cáo này.

5. Approve new ads: nếu có ai muốn làm ăn với bạn thì họ sẽ gửi form quảng cáo vào đây, bạn xem có phù hợp không và gửi nó lên trang web.

Trên đây là những mục quan trọng của bảng điều khiển, còn những phần khác thì bạn không cần quan tâm đến mấy, chúng đều là một phần của những mục ở trên, hoặc là đã được nhắc đến trong bài hướng dẫn này rồi.

Phần 4 - Đặt quảng cáo vào trang web của bạn

Phần này khá đơn giản, bạn vào Manage your zones > Get Ad Code, chọn bảng quảng cáo thích hợp (bảng càng to càng chứa được nhiều quảng cáo --> khả năng có người click vào link quảng cáo càng cao), có 2 loại bảng là đặt nằm ngang (Horizontal) và đặt thẳng đứng (Vertical). Tiếp đó bạn có thể thay đổi một số chi tiết của đoạn chữ quảng cáo (như màu sắc, loại font, có in đậm hay gạch chân không) ở 2 dòng:

.adHeadline {font: bold 10pt Arial; text-decoration: underline; color: blue;}
.adText {font: normal 10pt Arial; text-decoration: none; color: black;}

Ngoài 2 dòng này ra bạn không được phép thay đổi một đoạn nào trong quảng cáo hết.

Sau đó bạn copy đoạn code của nó, rồi vào phần code của website của bạn paste vào là xong (tất nhiên là bạn phải có quyền thay đổi nội dung trang web đã, như blog của Yahoo là không làm được điều này).

Bạn có thể đặt quảng cáo ở bất cứ nơi nào mình thích, nhưng theo tôi thì tốt nhất nên đặt nó ở đầu trang web, hoặc nơi nào dễ nhìn. Bạn cũng có thể đặt bao nhiêu quảng cáo cũng được, miễn là đừng biến trang web của mình thành một trang quảng cáo chính hiệu (vì như thế thì sẽ chả có ma nào thèm vào cả), và lưu ý là một số dịch vụ quảng cáo có đề ra giới hạn bảng quảng cáo mà bạn có thể đặt (như Google Adsense chỉ cho đặt 3 bảng quảng cáo trong cùng một trang, tất nhiên điều này chỉ áp dụng cho quảng cáo của họ).

Phần 5 - Mẹo

1. Luật thứ nhất: Đừng để tỉ số Clicks/Hits (số lượt nhấn quảng cáo/số lượt truy cập) quá cao, không là chết đấy, lớn hơn 10% có thể coi là rất cao rồi.

2. Nếu bạn tuân thủ điều trên, thì bạn có thể click thoải mái vào bảng quảng cáo mà không bị gì cả, nhớ là phải xoá cookie trước để họ không nhận ra là chủ trang web đang click vào quảng cáo của mình, và thay đổi IP sau vài lần click (bằng cách tắt/bật modem/router), hạn chế dùng proxy (thằng Google Adsense rất ghét trò này, không biết AdBrite thế nào?).

3. Nên tạo weblink quảng bá trang web của mình để tăng lượt truy cập, và qua đó tăng số quảng cáo bạn thu được. (Nếu bạn nào muốn tạo weblink xin liên hệ với tôi).

Và lời kêu gọi đầu tiên (và cũng là duy nhất của tôi về vấn đề này): nếu bạn thấy blog của tôi cung cấp cho bạn những thông tin bổ ích/thú vị, xin hãy dành thời gian để click vào quảng cáo của tôi. Bạn có thể click bao nhiêu lần cũng được (một cách rất hữu ích để xả stress :D ), hoặc không một lần nào cả, cũng không sao. Xin lưu ý là chất lượng của blog sẽ không vì thế mà tăng lên hoặc giảm đi, hay thậm chí là sẽ được update thường xuyên hơn, vì tôi chỉ viết bài khi tôi có điều cần chia sẻ, có gì đó hay ho, có thể dịch được và có thời gian mà thôi.

Bài tiếp theo của chủ đề kiếm tiền trực tuyến: Google Adsense: cơ hội làm giàu cho người giỏi tiếng Anh.